LỊCH SỬ NGÀY HIẾN CHƯƠNG CÁC NHÀ GIÁO
Tháng 01 năm 1946, một tổ chức quốc tế các nhà giáo
tiến bộ được thành lập ở Pari (thủ đô nước
Pháp) lấy tên là FISE (Féderation International Syndicale des
Enseignants - Liên hiệp quốc tế các Công đoàn Giáo
dục). Năm 1949, tại Hội nghị quốc tế Vacsava (Varsovie
- Thủ đô của Ba Lan) tổ chức FISE xây dựng một bản
"Hiến chương các nhà giáo" gồm 15 chương với nội
dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục tư
sản, phong kiến; xây dựng nền giáo dục tiến bộ;
bảo vệ những quyền lợi vật chất và tinh thần
chính đáng của nghề dạy học và nhà giáo. Trong
những năm kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược,
Công đoàn Giáo dục Việt Nam đã quan hệ với FISE để
tranh thủ các diễn đàn quốc tế tố cáo âm mưu tội
ác của bọn đế quốc xâm lược đối với nhân dân
ta cũng như đối với giáo viên và học sinh đồng
thời giới thiệu những thành tích của nền giáo dục
cách mạng, tranh thủ sự đồng tình ủng hộ của toàn
thể giáo viên trên thế giới đối với cuộc kháng
chiến chính nghĩa của nhân dân ta. Vào mùa xuân năm
1953, Đoàn Việt Nam do Thứ trưởng Bộ Quốc gia Giáo
dục Nguyễn Khánh Toàn làm trưởng đoàn dự Hội nghị
quan trọng kết nạp Công đoàn Giáo dục của một số
nước vào tổ chức FISE tại Viên(Thủ đô nước áo),
trong đó có Công đoàn Giáo dục Việt Nam. Như vậy,
chỉ một thời gian ngắn sau khi thành lập (22.7.1951),
Công đoàn giáo dục Việt Nam đã được kết nạp là
một thành viên của FISE. Từ ngày 26 đến 30/8/1957,
tại Thủ đô Vacsava, Hội nghị FISE có 57 nước tham
dự, trong đó có cả Công đoàn Giáo dục Việt Nam,
quyết định lấy ngày 20 tháng 11 làm ngày Quốc tế
Hiến chương các nhà giáo. Ngày 20/11/1958, lần đầu
tiên ngày "Quốc tế Hiến chương các nhà giáo" được
tổ chức trên toàn miền Bắc nước ta. Những năm sau
đó, ngày Lễ 20 tháng 11 còn được tổ chức tại các
vùng giải phóng ở miền Nam. Hàng năm vào dịp Kỷ
niệm 20- 11, cơ quan tiểu ban giáo dục thường xuất
bản, phát hành một số tập san đặc biệt để cổ
vũ tinh thần đấu tranh của giáo giới trong vùng tạm
chiếm, động viên tinh thần chịu đựng gian khổ hy
sinh của anh chị em giáo viên kháng chiến. Sau ngày
đất nước được thống nhất 30/4/1975, nền giáo dục
cả nước được thống nhất, giáo giới Việt Nam
đoàn kết nhất trí xây dựng nền giáo dục theo định
hướng xã hội chủ nghĩa của Đảng Cộng sản Việt
Nam Ý nghĩa của ngày "Quốc tế Hiến chương các nhà
giáo" đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử với giáo giới
Việt Nam. Song ngày 20 -11 đã trở thành truyền thống
với nội dung mới của giáo giới Việt Nam và của
nhân dân Việt Nam Chính vì thế theo đề nghị của
ngành Giáo dục, ngày 28/9/1982 Hội đồng Bộ trưởng
(nay là Chính phủ) đã ban hành Quyết định số 167 -
HĐBT về ngày Nhà giáo Việt Nam. Nội dung Quyết định
có những điều khoản như sau: Điều 1: Từ nay hàng
năm sẽ lấy ngày 20 - 11 là ngày Nhà giáo Việt Nam
Điều 2: Để ngày Nhà giáo Việt Nam có ý nghĩa thiết
thực hàng năm, từ tháng 10 các cấp chính quyền và
đoàn thể cần họp để xem xét tình hình công tác và
hoạt động của đội ngũ giáo viên ở địa phương
mình; kiểm điểm những việc đã làm và đề ra những
việc cần tiếp tục làm nhằm động viên đội ngũ
giáo viên phát huy truyền thống tốt đẹp của giáo
giới Việt Nam, rèn luyện phẩm chất và năng lực, làm
gương sáng cho học sinh noi theo. Về phía giáo viên,
cần có những hoạt động phong phú nhằm nâng cao nhận
thức về vinh dự và trách nhiệm của người giáo viên
trong xã hội nước ta ngày nay, từ đó mà ra sức phấn
đấu làm tốt hơn nhiệm vụ cao cả của mình. Điều
3: Việc tổ chức ngày 20 tháng 11 hàng năm do Uỷ ban
nhân dân và Hội đồng giáo dục các cấp chủ trì, có
sự phối hợp của ngành giáo dục và các đoàn thể
nhân dân. Các cấp, các ngành cần phân công cán bộ
lãnh đạo đi thăm hỏi giáo viên, tổ chức các cuộc
gặp mặt thân mật với giáo viên, nhân dịp này có
thể tổ chức khen thưởng các giáo viên có thành tích.
Việc tổ chức ngày Nhà giáo Việt Nam cần được
tiến hành trọng thể và thiết thực, tránh hình thức
phô trương gây phiền hà cho học sinh và cha mẹ học
sinh. Điều 4: Trong ngày 20 tháng 11, các trường có thể
sắp xếp lại việc học tập và giảng dạy để giáo
viên được nghỉ và tham gia các hoạt động của nhà
trường và của địa phương. Ngày 20 tháng 11 năm 1982,
là Lễ kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam đầu tiên
được tiến hành trọng thể trong cả nước ta, và từ
đó dến nay, đây là ngày để học trò thể hiện tình
cảm quý mến, kính trọng với thầy giáo, cô giáo -
những người đã dày công vun đắp cho chúng ta - những
cây đời mãi mãi xanh tươi./. Nguồn:
http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn/forums/PrintPost.aspx?PostID=1383
Chào mừng quý vị đến với Website của Lê Văn Thắng.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Bài viết > Hình ảnh hoạt động >
tranh khắc gỗ
Tranh khắc gỗ còn gọi là khắc mộc bản. Kỹ thuật in nổi, về nguyên tắc rất đơn giản, là một trong những phương pháp lâu đời nhất của loài người để giữ lại những ý tưởng về hình ảnh. Trong các kỹ thuật in nổi khắc gỗ là phương pháp in lâu đời nhất. Người Babylon và người Ai Cập đã từng in con dấu làm bằng gỗ khắc nổi trên đất sét mềm, tại Trung Quốc ngay từ thế kỷ IV người ta đã biết dùng mực quét lên những tảng đá có khắc chữ và chà giấy lên để in ra.Trong thời nhà Đường (618 – 907) tranh vẽ và chữ kèm theo (trên cùng một bản in) đã được in ra bằng các bản in gỗ, sách in bằng bản khắc gỗ cũng đã được biết đến từ thế kỷ IX, trong khi loại này ở châu Âu mãi đến thế kỷ XV mới xuất hiện. Quyển sách lâu đời nhất in bằng bản khắc gỗ được biết đến bao gồm sáu trang với các bản khắc gỗ nhỏ cho nửa trang một là quyển Kinh Kim Cương (tiếng Anh Diamond Sutra) ra đời vào năm 868.Từ rất xa xưa người Việt ta đã sử dụng những bản gỗ để khắc bản in dùng vào việc in kinh sách của nhà chùa hay triều đình ở những bản in kinh Phật, ngoài phần kinh nghĩa đôi khi còn có in kèm những hình vẽ giản đơn.Bản khắc kinh PhậtSau này khắc gỗ phát triển hơn và được ưa dùng để khắc tranh thờ, tranh treo chơi với hy vọng phồn thực như tranh Đông Hồ. Một bức tranh Đông Hồ có năm màu thì thường sử dụng sáu bản in gồm năm bản màu và một bản nét. Bản nét thường được in sau cùng. Gỗ được sử dụng để làm bản in thường là những loại gỗ mềm và dai thớ, như gỗ thị, gỗ lòng mực. Ván in được bào nhẵn và phẳng, tùy theo yêu cầu của kích thước tranh in mà chọn ván in to hay nhỏ. Trước hết họa sĩ phải chuyển lên mặt ván in những hình vẽ (ngược với phác thảo) sau đó dùng dao và đục máng cắt bỏ những phần phải có màu trắng trên tranh. Tiếp theo, bôi mực vào bề mặt ván in rồi đặt lên bề mặt này một tờ giấy, họa sĩ dùng lô, giẻ hoặc tay ấn vào phía sau tờ giấy, khi nhấc tờ giấy khỏi mặt ván in họa sĩ đã có được một hình ảnh ngược với hình vẽ trên mặt ván in nhưng lại là hình vẽ thuận với phác thảo. Một số họa sĩ không dừng lại ở kỹ thuật cơ bản đó mà còn rạch, nạo... bề mặt gỗ bằng những dụng cụ tự chế để tạo nên một bề mặt phong phú về chất. Đôi khi họa sĩ tận dụng ngay những thớ gỗ tự nhiên và với cách này bề mặt tranh sẽ có được những nét quyến rũ nhẹ nhàng, rất tự nhiên. Đặc điểm của tranh khắc gỗ là đậm đà, khỏe khoắn và đơn giản. Tuy nhiên không phải là không thể tạo nên những nét khắc tinh tế.Tranh khắc gỗ Nhật Bản rất nổi tiếng và được ưa chuộng trên thế giới với những đường nét hết sức tinh tế bên cạnh những mảng đậm và chắc khỏe. Nghệ thuật tranh khắc gỗ Nhật Bản có thể nói là những bài thơ trong sáng trữ tình*. Ở Việt Nam ngoài tranh khắc gỗ dân gian, các nghệ sĩ chuyên nghiệp cũng có những tìm tòi cải tiến kỹ thuật và đã đạt được những thành công nhất định.Họa sĩ Trần Văn Cẩn với bức Gội đầu thể hiện một đường nét khắc gỗ hết sức mềm mại, tinh tế nhưng vẫn ẩn chứa chất khỏe khoắn của người phụ nữ. Mái tóc được ông tập trung diễn đạt vừa tinh tế, lại vừa lung linh như nâng đỡ, phối hợp tài tình làm nổi bật thêm phần tinh tế và mềm mại cho những nét biểu đạt đường cong cơ thể. Màu sắc hài hòa và ấm áp dung dị lạ thường. Qua tranh ông người ta có thể cảm nhận được những nét kế thừa nghệ thuật khắc gỗ truyền thống lại vừa có cái gì đó mới lạ của riêng Trần Văn Cẩn.Các họa sĩ Nguyễn Tiến Chung, Phạm Văn Đôn, Trần Huy Oánh ... cùng nhiều họa sĩ khác đã đem lại cho diện mạo tranh khắc gỗ Việt Nam những đổi mới giàu sức sống và cực kỳ phong phú. Để tạo nên một bản in gỗ người ta dùng dao cắt các phần không in ra khỏi một mảnh gỗ đã được bào nhẵn, các phần nổi sau đó được quét màu lên và mang đi in hoặc bằng tay dùng một búa là (tiếng Đức Falzbein) chà lên hay bằng máy in.Cách tạo bản khắc gỗ là thông thường gỗ được cắt thành một mảnh dầy từ 2 đến 4 cm có sợi chạy theo chiều của hình (cắt dài). Mảnh gỗ được bào, mài và làm nhẵn cho đến khi bề mặt hoàn toàn phẳng có thể được phủ một lớp sơn nền, thường là một lớp phấn trắng mỏng. Theo thông lệ bản vẽ trước của nghệ sĩ được mang đặt lên lớp phấn này rồi dùng nhiều loại dao cắt theo các đường vẽ trước. Người ta không cắt thẳng đứng mà cắt hai lần, một lần cắt nghiêng từ đường vẽ ra ngoài và một lần nghiêng ngược lại rồi tách dăm bào ra. Trong phương pháp gọi là cắt đường đen này việc tạo hình được tiến hành bằng đường nét đen trên nền trắng. Sau đấy bản in khắc gỗ đã hoàn chỉnh được phết mực in lên bằng một quả banh tròn tẩm mực to bằng nắm tay hay thường hơn là bằng một con lăn.In: người ta in bằng cách ép lên bản khắc gỗ một tờ giấy có khả năng hút nước tức là không có pha keo vì thế mà hút mực và đã được làm ẩm một ít (hoặc là ngược lại ép bản gỗ lên giấy). Có thể dùng một trái banh lăn trên tờ giấy hay dùng một cây cọ quét lên để tạo lực cần thiết ép giấy sát vào bản in gỗ. Thông thường nhất là bản in được in bằng máy in sách (máy ép in nổi) có thể ép đều lực lên bản in gỗ và giấy. Sau mỗi lần in phải quét mực lại cho bản in khắc gỗ.Dụng cụ trang bị cơ bản của một người khắc gỗ bao gồm dao khắc dùng để khắc các đường thẳng và song song, dao trổ dùng để tạo rãnh hình chữ V, cây đục bán nguyệt để cắt bỏ đi những phần lớn không phải in, dao mỏng dùng để khắc các đường viền...Một số nhà khắc gỗ chỉ sử dụng các cây đục bán nguyệt nhỏ và lớn chứ không dùng đến những dụng cụ như dao nhỏ. Ngày nay người ta cũng sử dụng các dụng cụ hiện đại như máy phay. HAP Grieshaber còn dùng đến cả máy cưa trong các bản khắc gỗ rất lớn của ông.
Lê Văn Thắng @ 18:17 19/10/2009
Số lượt xem: 511
Lê Văn Thắng @ 18:17 19/10/2009
Số lượt xem: 511
Số lượt thích:
0 người
 
- Kết quả cuộc giao lưu trực tuyến của BGDĐT Nguyễn Thiện Nhân (01/09/09)
- Kết quả cuộc giao lưu trực tuyến của BGDĐT Nguyễn Thiện Nhân (01/09/09)
- Lời kêu gọi " Ứng dụng công nghệ thông tin " vào giảng dạy. (18/08/09)
- Sửa Luật Giáo dục chưa chạm đến bức xúc lớn nhất (15/08/09)
- Cậu bé 11 tuổi phỏng vấn Tổng thống Mỹ Obama (15/08/09)
Các ý kiến mới nhất